Cuộc đời lắm vô thường, sao cứ mãi vấn vương
Tự mình ôm lấy tổn thương riêng mình !
Có những lúc nào ấy, bản thân cứ ngu ngốc vấn vương những điều mãi không thuộc về mình, như chính câu hát ấy. Ca khúc vang lên như chính mình hôm nào, cứ lang thang mãi trong hoài niệm, trong suy tư. Nghĩ mãi mà nghĩ không ra, muốn nói gì ra nhưng nói chẳng nên câu.
Như đang lạc giữa vùng sa mạc hoang vu, ta như mất phương hướng vào chính mình.
Đúng là ta biết mình nên dừng lại và tìm lối thoát nhưng làm sao được đây, ta cứ mãi lún sâu hơn vào trong hố cát. Những ngày dài vô tận, ta cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi những câu hỏi mà chắc chẳng bao giờ trả lời được, Rồi ta lại nhớ và rồi ta lại cố quên, bất chợt cô đơn ta lại nhớ và lại rồi cố quên đi. Làm sao được khi ta hoàn toàn mất phương hướng, ta cứ lòng vòng rồi lại trở về vạch xuất phát.
Tại sao lại bắt đầu?
Tại sao họ không biết trân trọng mình?
Tại sao sau tất cả chẳng lẽ ta không có một chút giá trị nào trong họ sao?
Tại sao họ hơn gì mình cơ chứ, tại sao bỏ rơi mình để theo đuổi những người như vậy?
Lí do là gì?
Tại sao...? Tại sao?
Cả ngàn câu hỏi đè nặng lên, như bóp nghẹp mọi đường thở, mọi thứ như quá tải lúc này.
Và có lẽ mình đã sai khi cứ cố tìm câu trả lời, vì nó chỉ khiến mọi thứ thêm vỡ nát hơn.


you can't know what happen in your life, so why you also regret.
Try to hold your hurt for yourself.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này